Mẹ yêu con, Khoai ơi!

Cuộc sống này, nhờ có con, đã trở nên đáng sống hơn biết mấy.

Cảm ơn con, vì đã yêu Mẹ thật nhiều.

Mẹ không phải là người Mẹ hoàn hảo, vun vén cho con đầy đủ cơm ngày ba bữa, cũng chẳng phải là một người mẹ tâm lý, yêu chiều, cưng nựng, nâng niu trẻ con. Khi con đến với thế giới này, cũng là lúc Mẹ bắt đầu học làm Mẹ. 

Những biến động cuộc sống, những ngày tháng ngổn ngang và bơ vơ, lạc lõng thi thoảng làm Mẹ quên đi rằng cuộc sống có trầm sẽ có thăng, và có lúc Mẹ đã mất lòng tin vào điều hiển nhiên là khi đã chạm đáy thì bước nào cũng là bước đi lên, vì những cái hố sâu cứ dẫn đến những bờ vực mới.

Những chuyến đi khắp nơi, những trải nghiệm không ngừng của cả 2 mẹ con mình vừa để chạy trốn khỏi hiện thực trầm mặc, vừa để Mẹ tập trung vào thứ lớn nhất cuộc đời mà mẹ con mình có được: tuổi thơ của con. Con sẽ không còn bé bỏng mãi, Mẹ cũng không trẻ mãi, và bất kể bầu trời có tối đến đâu thì ánh sáng vẫn ở đó – và mẹ con mình sẽ cùng nhau đi tìm nó.

Cảm ơn con. Vì đã luôn là nguồn động viên để Mẹ nỗ lực không ngừng. Để Mẹ thôi kỳ vọng vào ngày mai, mà luôn nhủ lòng phải luôn cố gắng hết sức mình để bước đi ngay ngày hôm nay. Bởi vì Mẹ biết, trên tất cả những con đường Mẹ đi đều có con bên cạnh.

Cảm ơn con. Vì luôn “yêu Mẹ nhất trên đời”, khóc oà lên “con nhớ Mẹ” mỗi khi Mẹ không ở nhà, thích mặc áo “Mama’s mini” nhất, luôn thức chờ Mẹ đi ngủ cùng…. Và để Mẹ được sống là mình – đúng hơn là phiên bản tốt hơn của chính mình. Phiên bản mà lần đầu tiên trong đời Mẹ cảm nhận được.

For the first time in my entire life, I feel safe to be my real, true, authentic self. Your love is the safe space my heart has been craving since I entered this world.

For the first time in what feels like forever, I feel like me.